Đồ sưu tập các loại
ĐỒNG HỒ KÍNH BÚT
Kim khí điện máy
NHẠC CỤ MÁY HÁT
Xe máy, phụ tùng
CẦN MUA, CHO THUÊ
Đồ gỗ , Sành sứ
Diễn đàn » Sắc màu thời gian những gì không có ở các danh mục trên
Cảm tưởng về bài thế giới đèn xưa


Đăng ngày 8 năm trước, 09/05/2006 bởi fanhe

Rất bổ ích, nếu nói về đèn dầu thì dài lắm. Do tiến bộ khoa học phát triển, bây giờ các nhà không còn dùng đến đèn dầu nữa nên đèn dầu bây giờ càng quý càng hiếm.Có rất nhiều loại đèn dầu: Âu có,Á có, ngay cả loại đèn bằng gốm sứ hay đất nung đều có cả. Mỗi loại có những nét đẹp riêng, không có cái nào giống cái nào. Bộ sưu tập của linh mục Nguyễn Hữu Triết thì ai cũng biết. Còn người thanh niên bị tai nạn giao thông thì chưa nghe nói đến bộ đèn dầu của anh này. Nhưng theo tôi nghĩ, lý do ít người chơi đèn khi còn trẻ tuổi theo bài viết nói "Đó là quan niệm trẻ mà chơi đèn, dễ bị lên đèn, tức là lên bàn thờ ngự sớm. " thì không thể chấp nhận được. Tôi được biết có rất nhiều thanh niên sưu tầm đồ cổ trong đó có cả những đồ gia tự, của chùa, .... thì có sao đâu. Quan trọng là cái tâm của mình.

 



Tổng cộng có 54 bài trả lời. Chọn trang để xem:
5/19/2008 9:06:41 AM#1   
Re:
Sau một thời gian lọ mọ kiếm thêm cho bộ sưu tập



Đén dầu Pháp . Mỹ . Việt nam và cả những đèn cổ sử dụng dầu cá và bấc của ông bà xưa

Một cây măng xông của quân đội mới 100%



Đèn gốm 3 ngọn đây các bạn và những chiếc đèn gốm cổ
Ai đã  từng nghe đèn 3 ngọn là nó đây ( cái thấp nhất như chiếc bình )



Gã lang bạt đạp máy nhanh hơn chiếc bóng của chính mình . Chuyên sưu tầm đồ độc hại



 
6/2/2008 4:46:05 PM#2   
Re:
[QUOTE=vespalangbat] <span style="font-style: italic;"><span style="font-weight: bold;">Sau một thời gian lọ mọ kiếm thêm cho bộ sưu tập
Một cây măng xông của quân đội mới 100%
[/QUOTE]


Kiếm một em măng xông quân đội có khó không anh Gà? Em đặt một em nhé?!!!

from vespalangbat : khi kiếm được anh sẽ báo bs51 nhé
Loại của quân đội khá hiếm

nguoiduatin39790.280162037

Điểm chỉ thôi


 
12/8/2008 6:42:07 AM#3   
Re:
Tôi bị ám ảnh hoài với những thứ ánh sáng tuổi thơ: một ánh trăng vàng, một con đom đóm xanh, một đôi mắt mèo đêm khuya... Nhưng ám ảnh nhiều hơn cả vẫn là một ngọn đèn dầu, bởi chính nó đã cho tôi biết có một ánh lửa hắt lên dưới bóng nghèo quê hương, để tôi không phải đánh mất những thứ bình dị giữa đêm mịt mù; mà ngược lại, tôi có thể nắm lấy ngọn khói ở trên đầu cọng tim và mang đi xa.

Nếu phải viết về bạn bè thì tôi sẽ chọn buổi sáng, thời điểm chúng tôi cùng nhau ôm cặp sách đi trên con đường làng phủ đầy sương mai để đến trường. Nếu phải viết về cha thì tôi chọn buổi trưa, khi cái nắng miền trung đang ráo rảnh đổ lên lưng trần và mồ hôi chảy hả hê xuống những đường cày. Riêng để viết về mạ, có lẽ buổi tối vẫn là thời điểm ấn tượng nhất, "giữa những điều tầm thường bình dị Mạ tôi ngồi đong lửa thắp đêm lên".

Tôi nhớ mãi những đêm xưa trong căn nhà nhỏ lợp bằng tranh dột nát, mạ tôi đêm đêm cứ ngồi ở trước hiên và làm hết việc này đến việc nọ, quanh năm thế. Mùa xuân thì ngồi bó lại những ngọn rau đã hái hồi chiều ở ngoài vườn để sáng mai đem đi chợ bán. Mùa hạ mạ ngồi sàng gạo đầu mùa gặt, những hạt sạn lẫn với gạo còn thơm mùi sữa đồng được mạ tôi lóng ra. Ánh trăng đầu hồi lọt qua nia thưa. Còn suốt cả mùa thu và mùa đông thì mạ ngồi ở hiên chẻ măng búp mua từ trên Khe Sanh về. Thuở ấy tôi hay giúp mạ tước những búp măng ra thành sợi. Ngày đó tôi còn nhỏ nên mạ không cho cầm dao, chỉ được phép dùng một cây kim găm và rọc từng đường nhỏ để tách ra được những sợi mảnh như con bún. Tôi đã ngồi cùng mạ qua những đêm mùa mưa như thế và nhìn rõ cái bóng đen của mạ kéo dài ra tận ngõ; phía bên này là cây đèn dầu chong lên.

Ngồi một lúc lâu lâu mạ lại dùng vải chùi khói đen bám trên chiếc bóng thuỷ tinh của cây đèn. Khi ấy tôi phải đưa hai bàn tay mình bụm xung quanh chắn gió để ngọn lửa không tắt. Và tôi hiểu, có một ánh lửa màu xanh đã thấm vào tay mình từ dạo ấy, nên mỗi khi nhớ nhà úp mặt vào hai bàn tay thì cảm thấy ấm. Thỉnh thoảng cái chúp đèn lại bị xụp dầu, lửa từ phía trên lan xuống cháy rộng ra. Lúc đó tôi chạy vào bếp vốc một nhúm gạo nhỏ rải lên cái chúp đèn.

Sáu năm đầu tiên của đời mình, tôi đi qua những đêm thắp lửa bằng thứ ánh sáng đó. Để một hôm có điện thì tôi chợt nhận ra là có quãng ấu thời mình đã chịu ơn cây đèn dầu rất nhiều. Ngọn đèn dầu với tuổi thơ tôi không đơn thuần chỉ là một vật dùng thắp sáng căn nhà trong đêm, mà nó còn thắp sáng cả trí tuệ tuổi thơ. Những con chữ đầu tiên tôi biết được là nhờ có đèn soi tỏ. Nhà ở quê, ban ngày ba tôi bận đi làm đồng, mạ bận chạy chợ, chỉ khi đêm về thì mới rảnh rang để bày cho tôi học. Tôi nhớ ba đã dạy chữ cho mình sớm lắm, ngay khi đến lớp mẫu giáo làng thì tôi đã thuộc làu làu bảng chữ cái, có thể đọc viết được tất cả rồi. Đang học mẫu giáo, tôi lấy trộm sách Tiếng Việt của anh Trứ và đọc thơ, dưới ánh đèn dầu nhỏ nhoi thời ấy tôi đã biết đến những dòng chữ nối vần nhau. Sợi tim đèn chấm xuống phía dưới vũng dầu trong, đầu trên cháy lên một búp lửa nhỏ đủ để đọc chữ.

Ngày nhỏ chúng tôi hay tự làm đèn dầu để học bài. Cách làm đơn giản thôi! Dùng một lọ mực đã hết làm thân đèn. Kiếm cái nắp ken đục một lỗ giữa làm chúp đèn úp lên miệng lọ mực. Lấy sợi dây vải vấn lại nhét qua chúp làm tim. Thế là có một cây đèn dầu hoả. Nhà có hai anh em, thắp chung một cây đèn ngồi học bài cho đỡ tốn dầu. Hoặc là ra hiên nhà, ngọn đèn dầu khi ấy vừa để soi rõ cho mạ làm việc, vừa để chúng tôi đọc sách.

Có hôm mải ngồi đọc sách, khói đèn xông lên đen một vạt da trên trán. Lại có lần lúi húi nhìn chữ, đầu tôi nghiêng vào sát đèn và lửa liếm một miếng lên mái tóc, mùi khét tóc cháy bốc lên. Vạt tóc bị cháy ấy là dấu vết để ghi lại ký ức tuổi thơ của mình. Tôi nghĩ nếu không có nó, cũng như nếu không có sự mất mát nào thì người ta khó có thể nhớ được quá khứ của mình. Ngọn lửa hôm nào vô tình liếm phải một phần thân thể ngày tôi dại dột đã dạy cho tôi bài học để lớn khôn thêm, rằng: hãy suy nghĩ về những gì đã mất mát, ta sẽ thấy mình được thêm rất nhiều!

Ban đêm, cây đèn dùng để thắp sáng. Ban ngày thì nó được dùng vào những việc khác mà tôi đồ rằng ít người để ý. Hồi ấy nhà tôi làm thợ mộc, những hoạ tiết viền ở tủ thờ cần được bôi màu đen. Thế là ban ngày chú tôi thắp lên một cây đèn dầu, phía trên chắn bằng một tấm ván nhỏ. Cứ để đèn đỏ như thế chừng một buổi thì được nhúm muội khói mịn. Đem muội khói đó hoà với dầu bóng sẽ được màu đen nước rất huyền! Có thể dùng chính màu đen đó có thể xăm vào da để được những hình thù hay dòng chữ tuỳ thích, khói đèn có đặc điểm là không làm cho da bị sưng phù lên. Thế mới biết ánh lửa và ngọn khói đèn dầu rất hiền lành, tính cách hồn hậu đáng quý hệt người nhà quê.

Ngày nhỏ tôi hiếu động, thích cầm dao chơi nên hay bị đứt tay. Mỗi lần như thế tôi chạy ngay vào bàn thờ, bưng cây đèn xuống và nhét ngón tay bị đứt vào trong dầu. Một lát sau thì máu ngưng chảy. Hay như có khi bị kiến cắn ở chân thì phương thuốc kịp thời nhất vẫn là dầu hoả, phết một tí lên chỗ bị kiến cắn là hết ngứa. Dầu từ đó thành liều thuốc cho những vụng dại ngỗ nghịch tuổi thơ.

Tôi yêu lắm cái ngọn đèn dầu ấy, nó khiến tôi thắc thỏm về hồn dân tộc, hay là tính cách phụng sự đáng quý của người Việt. Trên bàn thờ tiên tổ, bao giờ ông nội cũng để sẵn những cây đèn dầu trang trọng. Ngày rằm mùng một hằng tháng tôi lại có nhiệm vụ lau chùi, rót dầu mới và châm lửa lên cho rạng. Những dịp tết thì nhất quyết đèn đỏ suốt ngày đêm, và lâu lâu lại phải chêm thêm dầu vào. Ông tôi khuyên, những cây đèn trên bàn thờ thì nhất quyết không được đem xuống dùng ở những nơi khác - đó là phép lễ nghi mà tôi được ông dạy từ nhỏ.

Những lần có đám ma, điều khiến tôi chú ý hơn cả cũng chính là những cây đèn dầu. Trên cỗ quan tài người ta thắp lên một dãy đèn, nếu người chết là nam thì có bảy cây, nếu người chết là nữ thì có chín cây. Cái đó gọi là hợp vía, "nam thất nữ cửu". Dãy đèn này thắp lên sau khi chiếc nắp quan tài được đậy vào, rồi nó theo bộ đồ đưa tang về tới huyệt mộ. Ngày nhỏ đi xem đám ma, tôi hay ngước đầu nhìn lên cỗ quan tài và thấy những ánh lửa buồn hiu hắt đi về phía bãi tha ma. Sau khi hạ khoáng bồi đất, đèn được đặt lên trên mộ để sưởi ấm cỏ mới. Một lần tôi đi câu cá đêm, ngang qua bãi tha ma chợt nghe tiếng ai khóc hờ và ngọn đèn dầu lấp lánh ảo ảnh trên ngôi mộ mới chôn hồi chiều.

Hồi đó thằng Cưng bày cho tôi cách làm chiếc đèn soi từ cây đèn dầu. Kiếm một tấm tôn nhỏ, uốn cong hình chữ U. Dùng một mảnh gỗ hình chữ nhật cỡ cái bảng con học trò làm đế và đóng tấm tôn đó vào. Đặt ở phía trong một cây đèn dầu, thế là có chiếc đèn soi. Ở quê người ta thường dùng chiếc đèn này để soi đường; còn lũ trẻ chúng tôi dùng nó để đi câu cá, đi bắt dế hay bắt ếch. Đèn dầu khi đó men theo dấu chân trẻ con ra đồng ban đêm. Hôm cuối tháng không trăng, tôi đứng giữa đồng làng và nhìn xung quanh, những ánh đèn dầu cháy lên bốn phía, bạn bè tôi đang cùng nhau đi kiếm cá cho bữa cơm gia đình vào ngày mai.

Mười năm sau ngày làng có điện thắp, cây đèn dầu dường như đã bị quên lãng khi nó không còn là vật dụng thiết yếu ban đêm nữa. Mắt tôi quen với ánh đèn điện sáng trưng nên cũng không mấy khi màng nhớ cái ngọn đèn có khói ấy. Thế nhưng sáng mùng ba tết năm đó, tôi run rẩy suýt nữa bật khóc khi nhìn thấy cây đèn dầu ở chợ Đình làng Bích La. Chợ làng họp mỗi năm một lần tại đình làng, thời điểm họp chợ là từ giữa đêm mùng hai rạng sáng mùng ba tết. Năm đó tôi chở mạ đi bán rau cải lấy lộc đầu năm. Trong nhá nhem tối um um, con đường dẫn vào đình làng được soi tờ mờ bằng mấy ngọn đèn dầu xen giữa bao nhiêu thứ quà quê; nào ngò nào cải nào rau, nào ớt nào tiêu nào mắm cà... Tôi đứng giữa chợ và cảm nhận những ánh đèn đã bọc lấy mình một cách ấm cúng, như thể chưa bao giờ tôi nhỏ bé hơn lúc này. Tôi đã nhận ra hồn dân tộc dậy lên rất nhiều từ những ngọn đèn họp chợ sáng hôm ấy.

Thời ở Huế, có những lần tôi đi lên mạn nhà thờ Phú Cam, hay là vào trong Thành Nội chỗ đường Hàn Thuyên đều bắt gặp những cây đèn dầu dùng để bán hàng. Mấy bà cụ già chong đèn dầu bán bắp ngô nướng, mấy bác gái thắp đèn cho khách ăn bánh canh. Chính dưới ngọn đèn dầu ở một quán bánh canh trong đường Hàn Thuyên, tôi đã gặp Thảo, một người con gái có nét đẹp dịu dàng rất Huế, nàng phụ bán bánh canh với mẹ. Tôi hỏi "răng em không ở nhà, ra đây ban đêm trai nó ghẹo phiền lắm!". Thảo trả lời "dạ, tại em ưng dòm mấy ngọn đèn dầu hoả này anh ạ!". Và tôi thấy má nàng hồng lên, không biết vì thẹn hay vì bóng lửa cây đèn dầu hắt vào?

Từ đó tôi biết thêm một điều nữa, là chiếc đèn dầu dù xưa rất xưa mà mãi mãi nó không thể mất đi. Và không chỉ có mình tôi mà cả Thảo, hay bất cứ ai đã từng được sống thuở ấu thời của mình trong ánh hắt hiu đèn dầu đều phải nhớ. Để luôn thắc thỏm và mang chịu một nỗi ám ảnh - Lửa xưa!

Minsk.11.08

HOÀNG CÔNG DANH


Hãy giữ gìn tiếng Việt trong sáng, không dùng ngôn ngữ chat hay spam. Tiêu chí diễn đàn " Chia sẽ kiến thức, hòa nhã cùng mọi người "


 
12/8/2008 6:45:45 AM#4   
Re:

Hàng trăm đèn dầu cổ các nước hội tụ tại TP HCM

Cong cong dáng thuyền rẽ sóng, yêu kiều như thiếu nữ thắt đáy lưng ong..., 370 chiếc đèn dầu kiểu dáng độc đáo, đến từ nhiều xứ sở lần đầu tụ hội về một triển lãm mừng xuân, tại Bảo tàng Mỹ thuật TP HCM.
> Bộ sưu tập đèn kỳ thú của vị linh mục

Đèn trưng kín các tủ kính hoặc giăng thành hàng trên tường và trần triển lãm. Những sản phẩm đặc biệt này không dùng điện mà sử dụng dầu lạc, mỡ động vật, xăng, dầu hỏa, khí đá... để thắp sáng. Bộ đèn do linh mục Nguyễn Hữu Triết, người nổi tiếng về sưu tầm cổ vật tại TP HCM, gom góp hơn 10 năm.

Linh mục Triết cho biết, có chiếc đèn rất đáng yêu, thể hiện được văn hóa nơi chúng xuất phát nhưng bị bỏ chỏng chơ như phế liệu. Ông tỏ ra tâm đắc khi vô tình mua được chiếc đèn thắp bằng dầu từ thời Đông Sơn, có tuổi hơn 2.000 năm. Nó có dáng như chiếc chảo con, nếu không am hiểu về đồ cổ, chắc chắn khó nhận ra giá trị của chiếc đèn này vì bề ngoài quá giản dị của nó... Linh mục còn được một người bạn đi Israel tặng bộ đèn dầu đặc biệt của nước này.

Đến nay, ông Triết sưu tập được gần 1.000 đèn, xuất xứ từ Ấn Độ, Trung Quốc, Nhật Bản, Pháp, Israel, Singapore, Đức, Campuchia, Malaysia, Mỹ... Cùng là dụng cụ thắp sáng nhưng do phong tục tập quán, trình độ, quan niệm thẩm mỹ khác nhau, mỗi chiếc đều có hoa văn, kiểu cách đặc trưng.

Trong đó, nhóm đèn Việt Nam phong phú và đa dạng nhất, với 186 chiếc. Chúng được tạo bằng kim loại hoặc gốm từ thời Lý, Trần, Mạc, Lê, Nguyễn, là sản phẩm của các lò gốm nổi tiếng như: Bát Tràng, Chu Đậu, Thanh Hóa, Chăm Pa, Sài Gòn đầu thế kỷ XX, Biên Hòa, Lái Thiêu...

Phần lớn sản phẩm trong bộ sưu tập của linh mục Nguyễn Hữu Triết được giữ nguyên hiện trạng, có thể sử dụng được khá tốt. Có loại làm sáng nhà cửa, loại dành riêng cho tàu thủy, xe ngựa, xe đạp, xe hơi... Linh mục Triết cho biết, sưu tập đèn không chỉ là thú vui mà còn mang ý nghĩa tâm linh sâu sắc về sự khai sáng.

Một số hình ảnh trong triển lãm Đèn xưa, diễn ra từ 25/1 đến 22/2:

Một kiểu đèn dây treo của Nhật Bản.
Đèn "thiếu nữ" của Pháp (trái) thuộc thế kỷ XIX - XX, bằng thủy tinh, cao 40 cm, sử dụng dầu hỏa.
Một cây đèn dầu của Singapore, đầu thế kỷ XX.
Đèn dầu hỏa bằng đồng của Nhật, thế kỷ XX.
Đèn dầu hỏa bằng sắt và thủy tinh của Pháp, cuối thế kỷ XIX.
Đèn dầu "côn trùng" bằng sắt của Việt Nam, cuối thế kỷ XIX.
Những chiếc đèn Israel bằng đồng, mang vẻ đẹp cổ kính và huyền bí Trung Đông.

Anh Vân


Hãy giữ gìn tiếng Việt trong sáng, không dùng ngôn ngữ chat hay spam. Tiêu chí diễn đàn " Chia sẽ kiến thức, hòa nhã cùng mọi người "


 
12/10/2008 11:36:49 AM#5   
Re:

Đọc bài Cảm nhận về chiếc đèn dầu của tác giả Hoàng Công Danh thấy thâm thuý quá.

Bài viết gợi lại lại cho em 1 làn không khí và những ký ức cũ ùa về.

Nhớ quá, nhớ quay quắt 1 thời tà lỏn cởi trần đen nhẻm như con trâu sau vườn nhà.

Trời nhập nhoạng tối là cả nhà ngồi quây quần quanh mâm cơm. Dĩ nhiên nhân vật chính đáng trân trọng để lên cao vẫn là "cây đèn dầu". Đêm xuống, ngọn đèn được thu nhỏ lại để trở thành đèn ngủ, thật ấm cúng, dù rằng chỉ là đốm lữa leo loét chập chờn trong đêm đen.

thanggu40462.9019675926



 
12/23/2008 6:27:08 AM#6   
Re:
Oái ! lại có thêm người để chia sẽ và cảm nhận về thú chơi đèn rồi
Bác thanggu cũng vechai ác ..thấy thứ gì cũng chơi .đèn của bác  bằng men sứ ?
Có lẻ ai đã từng sống ở nông thôn hay thế hệ 6X như vespalangbat sẽ khó quên được hình ảnh về những chiếc đèn của  ký ức


Gã lang bạt đạp máy nhanh hơn chiếc bóng của chính mình . Chuyên sưu tầm đồ độc hại



 
12/24/2008 9:37:04 AM#7   
Re:

Hai cây đèn quả đúng làm bằng chất liệu sứ Porcelain (xuất xứ bởi bọn Nhật lùn) bác langbat ạ!

Quả thật mỗi lần chợt vô tình nhìn lại đốm lữa leo loét của ngọn đèn đầu (hay ánh ngọn nến trong các quán cafe), lòng em lại se thắt lại và ký ức xưa cũ lại ùa về.

Có lẽ em cũng cùng tâm trạng như  bác mỗi khi hồi tưởng lại những ngày tháng tuy khốn khó chân lấm tay bùn nhưng thật ấm áp quây quần giữa gia đình và xóm giềng cũng như những bờ giậu, luỹ tre,...

thanggu39806.5353240741



 
1/4/2009 1:50:52 PM#8   
Re:
  




thanggu40462.9029861111



 
1/13/2009 5:39:14 AM#9   
Re:


  




thanggu40462.9086111111



 
1/13/2009 6:28:28 AM#10   
Re:
  hehe thế mới chịu show hàng ra chứ
...chờ đó sẽ thấy

Gã lang bạt đạp máy nhanh hơn chiếc bóng của chính mình . Chuyên sưu tầm đồ độc hại



 
1/14/2009 5:30:12 AM#11   
Re:
Dữ dằn thiệt nhé thanggu . Sau khi ngồi ngắm nghía một hồi mới thấy chiếc đèn của bác độc thiệt đấy nhé . Hàng của xứ sở sương mù nữa
Rảnh rổi hôm nay làm chút tư liệu về đèn có liên quan đến với một danh họa Việt Nam

Đèn dầu trong tranh Bùi Xuân Phái

Chiếc đèn dầu cũng đã được họa sĩ Bùi Xuân Phái là người đã phát hiện ra vẻ đẹp hội họa của nó ,thời của  ông, không một họa sĩ nào lại chịu dành thời gian và công sức vào việc miêu tả một vật dụng rất bình dị mà nhà ai cũng có dăm bảy chiếc,và trong các cuộc triển lãm vào thời ấy không bao giờ người ta dành chỗ cho những bức tĩnh vật như vậy vì chúng chẳng hề mang chút nội dung,tính xây dựng , tính chiến đấu , Nhưng với Ông nó lại gây nhiều cảm hứng và chiếm một mảng không nhỏ trong khối lượng tranh đồ sộ của ông.








Thời bấy giờ giới họa sĩ miền Bắc đã cố gắng tránh các đề tài : Trừu tượng , khỏa thân , trừu tượng bởi có đi thi hay triển lãm sẽ bị loại ngay và điều đó như luật bất thành văn
Tuy nhiên Họa sĩ Bùi xuân Phái vẫn lặng lẽ vẽ nhiều và vẽ đẹp bởi đơn giản ông chỉ vẽ những gì ông thích với một tâm hồn thành thực,yêu thương đời sống dân dã ,mà không hề có ý muốn ganh đua,thi thố nơi các cuộc triển lãm.Những bức tranh này được vẽ ra chủ yếu dành tặng bạn hữu mặt khác đề tài độc đáo này hầu như cũng không bán được vào thời đó.Đề tài Đèn Dầu, Ông đã vẽ khoảng 300 bức bao gồm sơn dầu và bột mầu .Người ta thấy những bức tranh về đề tài này của ông từ năm 1962 đến 1988.





Tĩnh Vật Điếu Đèn tranh Sơn dầu của Bùi Xuân Phá (  năm 1978 )





Tĩnh vật bàn thờ
TranhSơn dầu của Bùi Xuân Phái ( năm 1982
  )





Điều và Đèn
Tranh Bột mầu
Họa sĩ  Bùi Xuân Phái






Tĩnh Vật Bàn Thờ

Tranh Sơn dầu

Họa sĩ  Bùi Xuân Phái năm 1982



Tĩnh vật Điếu Đèn

Tranh Bột mầu

Họa sĩ  Bùi Xuân Phái năm 1972



iểu Sử Họa Sĩ

Họa sĩ Bùi Xuân Phái sinh ngày 1 tháng 9 năm 1920 tại Hà nội, mất ngày 24 tháng 6 năm 1988 tại Hà nội . Nguyên quán Hà đông, tốt nghiệp trường Mỹ thuật Đông dương, Hà nội khóa 1941-1946, tham gia kháng chiến, tham dự triển lăm nhiều nơi . Năm 1952 về Hà nội, sống tại nhà số 87 Phố Thuốc Bắc cho đến khi mất. Năm 1956-1957 giảng dạy tại trường Mỹ thuật Hà nội . Tham gia phong trào Nhân văn Giai phẩm, phải đi học tập lao động trong một xưởng mộc tại Nam định và ban giám hiệu nhà trường đă đề nghị ông phải viết đơn xin thôi không giảng dậy tại trường Mỹ thuật.
Bùi Xuân Phái là họa sĩ,chuyên về chất liệu sơn dầu,tập trung nhiều nhất vào đề tài phố cổ Hànội ,ông được quần chúng mến mộ gọi chung là Phố Phái . Tranh phố cổ của ông (Hàng Bạc,Hàng Bồ,Hàng mắm,Hàng Muối,Hàng Tre,Mă Mây v.v..đều xuất sắc.Bắt nguồn từ hiện thực (Phố cổ Hànội được ông vẽ từ những thập niên 50, 60, 70 nên cọn mang đậm nét cổ kính.
Các mảng mầu trên tranh Phái thường có đường viền đậm nét. Phố cổ trong tranh ông không những trở thành chính nó mà cọn gần hơn với con người,từ bề mặt đến cảnh quan đều rơ chiều sâu bên trong. Ngắm tranh phố cổ của Phái,người xem nhận thấy họa sĩ đă gửi gắm những kỉ niệm,những hoài cảm cùng nỗi buồn man mác ,tiếc nuối bâng khuân trên từng nét vẽ ,như một dự báo tất yếu về sự đổi thay và biến mất của nó.
Ngoài đề tài phố cổ,ông c̣n vẽ các đề tài khác ,như : Chèo,Chân dung,Nông thôn,khỏa thân,Tĩnh vật...cũng đều rất thành công.Nhiều tranh của BXP đă được giải thưởng ở các cuộc triển lăm toàn quốc và thủ đô.
BXP cũng thành thạo sử dụng các chất liệu khác : bột mầu,khắc gỗ,mực nho,bút sắt. ông đă góp phần rất lớn vào lănh vực minh họa báo chí và tŕnh bày b́a sách. ông được giải thưởng quốc tế (Lép-dích) về tŕnh bày cuốn sách Hề chèo(1982)
BXP là ủy viên ban chấp hành Hội Văn nghệ Hànội,là nhà hoạ sĩ tài danh của Hànội.
Sinh thời ,ông đă có một cuộc triển lăm cá nhân đầu tiên và duy nhất vào năm 1984. Cuộc triển lăm được đánh giá là thành công nhất kể từ trước đó tại Việt nam,24 bức tranh của ông đă được khách hàng đặt mua ngay trong ngày khai mạc. Lần đầu tiên Đài truyền h́nh Trung ương đă dành một thời lượng lớn trong chương tŕnh Văn học Nghệ thuật , giới thiệu cuộc đời và tác phẩm của Bùi Xuân Phái vào năm đó.



( Tư liệu và hình ảnh Sưu tầm )





vespalangbat39827.248125

Gã lang bạt đạp máy nhanh hơn chiếc bóng của chính mình . Chuyên sưu tầm đồ độc hại



 
1/14/2009 12:37:38 PM#12   
Re:

 

Cảm ơn bác Gà đã có bài viết rất hữu ích cho anh em.

Thú thật em cũng thích mấy bức tranh (chép) về Phố Phái, nhưng rất tiếc lại không hay biết về loạt tranh "Đèn dầu" của danh hoạ họ Bùi này.

Có lẽ em sẽ nhờ hoạ sỹ quen chép lại giúp em loạt tranh đèn dầu này để .... ngắm đở ghiền vậy.

Vẫn còn 1 vài vị "thần đèn" từ muôn năm cũ nữa, bác cứ ngồi xơi trà và từ từ thưởng ngoạn dần với em nhé!

Quả thật, cũng hơi cô quạnh vì trên cả DĐ mà chỉ có bác và em có cùng niềm đam mê này.

 

 




 
1/14/2009 6:45:31 PM#13   
Re:
Hà hà ! đừng buồn và đừng lo bởi trên này khá nhiều thần đèn tuy nhiên năm nay kinh tế lạm phát rồi xuống dốc nên hết dầu ...không le lói được đang chờ thời
Chiếc đèn dầu đã đi vào cuộc sống người Việt mình từ bao lâu nay kể cả trước thế kỷ 15 người Việt cũng đã sử dụng những chiếc đèn gốm , đèn đất bằng mỡ động vật hay dầu phọng, dân gian quen gọi là đèn dầu cá  và chỉ khi hãng Shell vào Việt nam với chiêu khuyến mãi tặng đèn cho người mua dầu .thời kỳ lật sang trang mới cho thê hệ đèn dầu và mai một khi ánh sáng từ nguồn năng lượng điện đến với các đô thị nhưng vẫn còn đó ngày nay những ngọn đèn dầu ở nông thôn khi ánh sáng văn minh vẫn còn chưa đến hoặc còn nhớ một thời khó khăn về năng lượng cúp điện hàng ngày
Nhớ cái cảnh thời xưa nhà hết dầu ,đèn cạn bèn đổ nước vào cho dầu nổi lên trên ngọn lửa leo lét  sắp tàn như ma trơi . Lúc ấy và cho đến tận bây giờ mới thấm  câu " tối lửa tắt đèn " của ông bà quả không sai . Bao sĩ tử ngày xưa dùi mài kinh sử dưới ngọn đèn đêm hay ông Mạc đỉnh Chi thuở nhỏ đêm đến bên ngọn đèn đom đóm .. và còn phảng phất đâu đây câu chuyện thiếu phụ Nam Xương thủ tiết chờ chồng ngoài biên ải ...cũng tại ông thần đèn mà mang oan
 


Đâu đây là bóng hình người thiếu phụ Nam Xương năm xưa




Là chiếc đèn bừng sáng trong u tối chiếc đèn đồng này được xem như là linh vật của saigonvechai với ước mơ bừng cháy không hề dấu diếm



hay chỉ là một góc khuất nhẹ nhàng thanh cao như người quân bên mành khuất  chờ thời vận

Và xa hơn nữa là những chiếc đèn gốm xuất xứ từ nền văn hóa Oc eo , cho đến Chu Dậu , Biên hòa kể cả bên Trung hoa . Gợi nhớ câu chong đèn chờ đợi gợi nhớ một quá khứ hào hùng nhưng đầy khó khăn của dân tộc



Đèn dầu cá  các kiểu các loại cổ xưa




Hòa lên âm xưa hùng tráng



Và còn bao loại đèn nữa của người Việt của  các nước mang  giá trị lịch sử thăng trầm của đất Việt

Hehe hôm nay sao văn vẻ tuôn trào thế này


vespalangbat39828.6058449074

Gã lang bạt đạp máy nhanh hơn chiếc bóng của chính mình . Chuyên sưu tầm đồ độc hại



 
1/15/2009 9:45:00 AM#14   
Re:

Ối ... ối....!

Bác phủ đầu thế này thì cũng như là đè bẹp & thiêu sống thằng Gù này luôn rồi!

Dù sao thì trước khi tắt lịm hơi thở cũng vùng dậy nói lên 2 chữ cảm ơn bác rất nhiều vì đã cho em tận mục sở thị kho "thần đèn" của bác nhé!

Em thấy quả thật như ông bà ta truyền lại "mặt sao, ngao vậy"

các vị "thần đèn" của bác đều gầy và vươn cao lên đến mây xanh giống như vị chủ nhân của họ.

Còn các trự của em thì mập - lùn, phủ phục & xoè ra như các cây Nấm, cũng giống y chang như hình dáng của em.

Quả là 1 sự tương phùng bất đối xứng phải không bác Langbat ?!?

 

Sau này nếu em tích luỹ đủ tiền để mở 1 quán cafe nho nhỏ, mong bác vui lòng cho em mượn đoàn hùng binh gốm sứ để trưng bày nhé bác!

thanggu39828.4085416667



 
1/16/2009 7:20:37 AM#15   
Re:
]Hà hà ! bác thằng Gù lại khiêm tốn . Thú thật là chưa show lên loạt đèn đồng và gốm sứ loại đèn bác ưa thích . Bất đối xứng hay không chưa biết nhưng với người sưu tập có lẻ gọi là đối trọng để cân bằng . Có cao phải có thấp có tròn trĩnh phải có cao gầy mới là âm dương . Có lúc nhìn dáng đèn mà tự nhũ đèn có có đèn Nam đèn Nữ hay gọi là chơi phải đủ cặp trong bộ



Bác nhìn dáng đèn xem có đúng là cặp hay không .Những chiếc đèn đồng vững chắc , góc cạnh  có phần gân guốc cục mịch chắc hẳn là phái mạnh rồi so với kiểu dáng thanh thoát  với chiếc bầu cong tròn như phụ nữ đương xuân
Ngay cả chơi xe cũng phải chơi cặp đấy bác Gù . Chiếc vespa như một kiều nữ sang trọng thì gã lambretta không thể nào thiếu được và theo từng dòng
Đã có chiếc ACMA Paris không thể không có Lambretta LD 56
Đã có standard không thể nào thiếu chiếc lambretta Li serises 3
Và chiếc TV175 series 3 của bác sẽ ra dáng dũng mãnh thanh thoát hơn khi kế bên là cô nàng Vespa GS 160
Lang bạt nghiên  cứu rồi cái gì cũng có  cặp bác ơi

Một ít hình ảnh nhé



Cũng quá trời thần đèn mình đồng da sắt ấy chứ



bác thanggu cứ yên tâm sẵn sàng cho mượn trưng bày tại quán bác



Chiếc đèn Măng sông này độc đáo ở chổ chưa một lần thắp sáng



Thấp thoáng dáng Việt ..



Nam tử hán



Đèn Huê kỳ 



Mệnh phụ



Nho nhã

Gã lang bạt đạp máy nhanh hơn chiếc bóng của chính mình . Chuyên sưu tầm đồ độc hại



 
1/16/2009 9:18:04 AM#16   
Re:

Cảm ơn bác thật nhiều vì sự rộng lượng cho em mượn để trưng bày sau này.

Em thích 3 ngọn "linh vật", "Nam tử hán" và "Mệnh phụ" của bác quá!

Quả không hổ danh là chủ vựa ve chai Sài Gòn.

      

Hy vọng được diện kiến và học hỏi với bác một ngày thật gần.




 
1/17/2009 7:44:34 AM#17   
Re:

Gọi là góp vui cùng các tiền bối.


TPL.73.03.76


 
1/17/2009 10:39:58 AM#18   
Re:

Mừng quá!

Vậy là Box thần đèn đã có thêm người đàm đạo với annh em mình rồi bác Gà ơi!

Hồi nào đến giờ cứ ngở bác Thập chỉ nghiện và chuyên về Tíc-Tắc thôi chứ, nào dè bác lại kiêm thêm chức danh cao thủ về dầu và lữa nữa chứ.

Em đùa với bác tí cho vui, xuân sắp đến rồi bác ạ.

2 ngọn Thần lữa của bác trông quý phái quá! Chắc trước đây chắc hẳn phải ngự ở các gia đình quyền quý bác nhỉ.

Nhìn bộ chân gân guốc và vững như bàn thạch của hai vị thấy đã quá.

Mong học hỏi thêm các bác nhiều

thanggu39830.4461921296



 
1/17/2009 1:12:25 PM#19   
Re:
Ôi tay này cũng là dân zippa nghiện xe vespa và zippo
Ngoài ra hắn cũng là chuyên gia về đồng hồ , sau này nghiện thêm món mắt kính và đèn dầu .. hắn cũng đang đi vào con đường nghiện ngập rủ rê khá nhiều con nghiện . Bên bác như thế nào không biết chứ bên này gây nghiện lẫn nhau coi như trả thù đời ve chai
Hà hà ! vừa nghe anh Sơn Nam định bảo rằng có gã đồng nát xứ Hà đông đến nhà ảnh ngồi khóc lóc tức tưởi vì vừa vuột mất một chiếc đồng hồ treo tường
Bác thanggu cứ yên tâm ..còn vài ông thần đèn hổm rày đang chạy tết chưa vào thôi
vespalangbat39830.5518634259

Gã lang bạt đạp máy nhanh hơn chiếc bóng của chính mình . Chuyên sưu tầm đồ độc hại



 
1/18/2009 2:56:55 PM#20   
Re:

Khà khà khà

Bác vespalangbat đáng bóng em ghê quá , thiếu mỗi nghiện xì ke nữa là bác chưa nói.

Mà bác vespalangbat cho em biết rõ gã đồng nát xứ hà đông khóc tức tưởi vì tượt mất chiếc đồng hồ đó đi ,để em tới tận nhà thăm hỏi chia buồn với gã.

Khà khà khà... Tưởng tiếng ành đồn xa .......

@Bác thanggu .Thanks bác đã có nhời khen ,thích thật đồ kheo mà bị trê thì hơi bùn ,được khen thích thât.

Gửi thêm các bác bộ gia đình nhà thần đèn.


TPL.73.03.76


 
Tổng cộng có 54 bài trả lời. Chọn trang để xem:
Thành viên đang xem bài trong topic này